Môn đăng hộ đối: Bạn có thật sự muốn sống cuộc đời của người đó?

Đỗ Thùy Dung
“Môn đăng hộ đối”, cụm từ nếu chỉ hiểu là giàu – nghèo, cao – thấp, thì quá thiếu ! Hãy đổi nó thành một câu hỏi thẳng thắn phản tỉnh tự vấn rõ ràng hai chiều với chính mình và đối phương : "Bạn có muốn sống cuộc đời mà người đó – và gia đình người đó – đang sống không?”

môn đăng hộ đối, hôn nhân, tương thích lối sống, hệ giá trị gia đình, lựa chọn hôn nhân, tự phản tỉnh, nhân sinh quan, hôn nhân và gia đình, quyết định kết hôn

Nếu bạn mong một đời bình phàm, nhẹ nhàng, đủ ăn đủ sống, thì đừng bước vào một gia đình quyền cao thế trọng, nơi mọi lựa chọn đều gắn với trách nhiệm, thể diện và ánh nhìn xã hội.

Nếu bạn khao khát vọng dấn thân, tạo dấu ấn, leo lên những tầng cao của xã hội, thì cũng đừng cưới con cái của những gia đình chỉ mong an ổn, tránh sóng gió và hài lòng với hiện tại.

Nếu bạn coi trọng kỷ cương, nề nếp, nguyên tắc, hình ảnh, thì khó mà hòa hợp lâu dài với một gia đình sống tùy hứng, đặt niềm vui trước chuẩn mực, dễ hài lòng và ít ràng buộc.

Và nếu bạn không phải kiểu người chịu cày cuốc, chịu nhún nhường, sẵn sàng gánh vác kinh tế eo hẹp hay quán xuyến nội trợ, thì đừng tự trấn an mình rằng tình yêu có thể bù đắp cho một xuất phát điểm quá chênh lệch.

Hôn nhân không chỉ là yêu một con người, mà là chấp nhận một hệ giá trị, một nhịp sống, một tương lai mặc định đi kèm con người đó.

Nếu bạn không sẵn sàng thay đổi, không sẵn sàng trở thành một phiên bản rất khác của chính mình hôm nay, thì đừng kết hôn với người có bối cảnh gia đình hay nhân sinh quan lối sống quá xa bạn.

Ngược lại, nếu những câu hỏi trên bạn đều trả lời bằng chữ “Được”, thậm chí đó chính là viễn cảnh bạn mong muốn cho nửa đời sau thì cứ tiến tới.

Bởi không có lối sống nào thấp hay cao, chỉ có lối sống phù hợp hay không phù hợp. Mỗi kiểu sống đều là “sống tốt” theo cách tích cực của riêng nó.

Vì vậy, đáp án thật sự không nằm “môn đăng hộ đối” cứng nhắc mà phải đi kèm định hướng cuộc đời.

môn đăng hộ đối, hôn nhân, tương thích lối sống, hệ giá trị gia đình, lựa chọn hôn nhân, tự phản tỉnh, nhân sinh quan, hôn nhân và gia đình, quyết định kết hôn

Hai thứ đó thẳng hàng, thì hôn nhân mới có cơ hội đi xa không phải bằng hy sinh mù quáng, mà bằng sự tự nguyện và hiểu rõ chính mình.

Bạn có thể bổ sung chuỗi câu hỏi tự phản tỉnh như một “bộ lọc cuối” trước khi quyết định, để mọi lựa chọn trở nên tỉnh táo hơn chứ không chỉ cảm tính:

Nếu không có tình yêu, chỉ còn đời sống hằng ngày, tôi có vẫn chịu được nhịp sống này trong 10–20 năm không?

Những điều khiến tôi khó chịu nhất hiện tại, liệu có phải là thứ sẽ lặp lại mỗi ngày sau hôn nhân?

Tôi đang yêu con người họ, hay đang yêu phiên bản tôi tưởng tượng mình sẽ trở thành khi ở cạnh họ?

Khi xảy ra xung đột, hệ giá trị của tôi có được tôn trọng, hay tôi luôn là người phải nhường?

Tôi có đang đánh đổi sự bình an lâu dài lấy cảm xúc nhất thời không?

Nếu một ngày tôi thất bại, sa sút, hoặc yếu thế hơn, tôi sẽ được nâng đỡ hay bị so sánh và phán xét?

Gia đình họ là nơi tôi được là chính mình, hay là nơi tôi phải diễn tròn một vai cho đúng khuôn phép?

Tôi đang bước vào hôn nhân vì muốn cùng xây dựng, hay vì sợ cô đơn, sợ trễ nhịp, sợ bỏ lỡ?

Và quan trọng nhất: 5 năm sau khi kết hôn, tôi nghĩ mình sẽ biết ơn quyết định này – hay chỉ đang cố chịu đựng nó?

Hôn nhân không biến người ta thành ai đó tốt hơn một cách tự động. Nó chỉ khuếch đại đúng con người và hoàn cảnh mà bạn đã chọn.

Vì vậy, “môn đăng hộ đối” không phải là thước đo giàu nghèo, mà là sự tương thích giữa hai con người, hai gia đình, và hai định hướng sống.

Trả lời được những câu hỏi này một cách trung thực, bạn không cần ai khuyên nữa, quyết định sẽ tự hiện ra.