
Tierra St. Claire không gọi mình là “phượt thủ”, cũng chẳng xem bản thân là kẻ du mục hiện đại. Bà chỉ đơn giản là một người phụ nữ đã quyết định không đứng yên. Khi phần lớn bạn bè cùng trang lứa chọn một cuộc sống ổn định sau nghỉ hưu, Claire xếp gọn mọi thứ vào một chiếc túi xách và bước ra thế giới.
Khoản lương hưu 400 USD mỗi tháng nghe qua tưởng như quá ít để tồn tại, chứ đừng nói đến chuyện đi khắp châu Âu hay sang tận Mỹ. Nhưng Claire tìm ra một lối rẽ rất riêng: trông nhà hộ và chăm sóc thú cưng cho những người vắng nhà. Đổi lại, bà có chỗ ở miễn phí, một nhịp sống chậm rãi và cơ hội được sống như người bản địa ở mỗi nơi ghé qua.
Mọi thứ bắt đầu rất tình cờ, từ một lời nhờ vả của người bạn ở Hawaii – nơi Claire từng sinh sống suốt 15 năm. Một lần trông thú cưng, rồi thêm lần nữa, và thế là thành thói quen. New York, Florida, London, Madrid, những vùng nắng gió của Tây Ban Nha… các địa danh ấy không đến với Claire qua phòng khách sạn, mà qua những căn nhà có mèo, có chó, có cả chuột lang và rắn.
Cuộc sống của bà gọn nhẹ đến mức đáng kinh ngạc. Không vali to, không tủ quần áo đầy ắp. Chỉ là một chiếc túi xách, vài bộ đồ và sự linh hoạt. Đổi lại, Claire có những buổi sáng thức dậy ở một thành phố xa lạ, pha trà trong căn bếp không phải của mình, vuốt ve một con mèo đang cuộn tròn bên cửa sổ.
Sau cuộc ly hôn năm 2005, Claire từng một mình đi bộ hơn 860 km dọc Tây Ban Nha trong một chuyến hành hương. Bà thừa nhận du lịch một mình đôi khi rất cô đơn. Nhưng sự cô đơn ấy không trống rỗng. Nó được lấp đầy bằng những sinh linh nhỏ bé cần được chăm sóc, bằng nhịp sống chậm và cảm giác mình vẫn hữu ích.
Có lẽ điều đặc biệt nhất ở Claire không phải là số tiền ít ỏi bà dùng để đi khắp thế giới, mà là cách bà nhìn nhận tuổi già. Với bà, nghỉ hưu không phải là chờ đợi, mà là bắt đầu một hành trình khác – tự do hơn, giản dị hơn, nhưng cũng nhiều trải nghiệm hơn.
Ngày nay, hình thức trông nhà hộ, chăm sóc thú cưng để đổi lấy chỗ ở đang trở thành lựa chọn của nhiều người lớn tuổi, thậm chí cả những cặp đôi trẻ muốn “đi chậm lại”. Không resort sang trọng, không lịch trình dày đặc. Chỉ là sống trong một ngôi nhà thật, ở một nơi thật, trong một khoảng thời gian đủ dài để hiểu nó.
Claire không nói rằng cuộc sống của bà là lựa chọn đúng cho tất cả mọi người. Nhưng câu chuyện của bà đủ để đặt ra một câu hỏi nhẹ nhàng mà dai dẳng: nếu không bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về an toàn, ổn định và tuổi tác, liệu chúng ta có dám sống khác đi không?
Với 400 USD mỗi tháng, Claire đã chọn cả thế giới. Và có lẽ, thứ bà sở hữu nhiều nhất không phải là tiền bạc, mà là thời gian – theo đúng nghĩa của nó.